[GP] Chương 9

Happy-Family-harry-potter-17040316-400-314

GROWING PAIN

Chương 9: Những ngày đầu tiên

 

Severus đã thông báo cho Dobby khi gọi bữa tối cho hai đứa nhóc, rằng chúng cần bốn căn phòng cạnh khu phòng ở của thầy, sạch sẽ và được trang bị đầy đủ mọi tiện nghi. Thầy chỉ một là phòng tắm, thứ hai là phòng ngủ có nhà vệ sinh riêng cho Narcissa, thứ ba là phòng chơi đùa và cuối cùng là phòng ngủ cho hai nhóc con. Dobby bảo đảm mọi thứ sẽ hoàn thành như yêu cầu.Như mọi ngày, trụ sở của Severus mở ra trước mắt là một phòng làm việc với sàn nhà bằng gỗ màu đỏ sậm, được phủ bằng những tấm thảm dày màu kem và xanh dương. Trong phòng có một cái ghế bành da màu kem, một lò sưởi có viền mạ kim loại màu đen, một tủ sách gỗ màu đỏ như sàn nhà chỉ để các loại sách thư giãn, một bàn cà phê, và bốn cánh cửa gỗ trên mỗi bức tường.Bắt đầu từ cửa chính vào phòng, đi về phía bên trái là một kệ sách lớn, rồi đến cánh cửa thứ nhất. Nó dẫn đến phòng nghiên cứu của Severus. Cánh cửa thứ hai trong phòng nghiên cứu thuộc về phòng thí nghiệm độc dược. Trở lại phòng khách, đối diện với cánh cửa phòng nghiên cứu là lò sưởi, treo phía trên là một bức tranh vẽ một cánh rừng bát ngát. Qua bức tường đằng sau là cánh cửa thứ hai, dẫn đến một phòng tắm xa hoa được lát bằng gạch men trắng và đen và sau cánh cửa thứ ba là phòng ngủ của Severus. Giữa hai cánh cửa này treo một bức tranh vẽ một đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa. Qua bức tường bên phải là cánh cửa cuối cùng dẫn đến một phòng bếp nhỏ.

Mọi thứ không có gì thay đổi khi thêm một vài căn phòng mới thông với nhau. Sự khác biệt duy nhất là phòng bếp giờ có hai cái cửa. Đi qua cái cửa mới là một hành lang với 4 cái cửa xếp dọc theo thứ tự. Cái thứ nhất ở bên trái hành lang dẫn đến nhà bếp là phòng của Narcissa. Cái cửa ngay cạnh nhà bếp là phòng tắm. Cửa đầu tiên bên phải là phòng chơi đùa của hai bé con và cái cuối cùng là phòng ngủ của chúng.

Cả Severus và Narcissa đều rất hài lòng. Mấy căn phòng mới này cần được trang trí thêm và sắp xếp đủ loại tiện nghi cần thiết  mà có thể biến hình thành đủ kiểu đủ thể loại tùy ý thích, nhưng chuyện đó cứ từ từ để mai tính. Hiện tại, Narcissa đặt bé Draco vẫn còn đang ngủ dưới câu thần chú xuống một trong hai cái giường đôi, còn Severus thì thả Harry xuống cái giường còn lại. Thầy vốn không quan tâm lắm tới yêu cầu dặc biệt này của Narcissa khi đặt hai cái giường trong phòng ngủ của hai bé, nhưng giờ thì thầy bắt đầu thấy khó chịu. Có thứ gì đó làm thầy thấy không thoải mái với sự sắp xếp này. Thầy cố đẩy nó đi. Có lẽ do mệt mỏi.

Thầy giải thần chú cho hai đứa bé trong khi Narcissa lấy hai cái chuông tay nhỏ mà gia tinh cung cấp và phù phép cho chúng kêu lên nếu hai bé tỉnh dậy. Severus cầm cái chuông Narcissa đưa và nhỏ giọng chúc ngủ ngon. Bà gật đầu và cả hai rời đi để hai bé ngủ ngon trong căn phòng mới của riêng chúng.

————o0o————

Harry dần dần bắt đầu lăn qua lăn lại. Khi trong tiềm thức bé nhận ra chỉ có một mình trên giường, bé bắt đầu mơ thấy những cơn ác mộng kinh khủng. Bé rấm rứt không thành tiếng và mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm. Draco cũng trở mình và ngồi bật dậy, đôi mắt bạc mở lớn, một giây trước khi Harry bắt đầu hét lên. Draco trèo ra khỏi cái giường xa lạ, dễ dàng trượt qua những thanh chắn và chạy lại bạn của mình.

Bé nhìn qua những thanh chắn thấy bé con như bị đông cứng, la hét như thể bé đang chịu đau đớn vô hình bên trong cơ thể. Rồi Harry đột nhiên dãy dụa, quằn quại trên giuờng. Draco hét lên kêu tỉnh bé con, nhưng Harry không nghe được. Bé bị mắc kẹt trong địa ngục tinh thần của mình. Draco bắt đầu khóc lên khi Harry lại một lần cứng đờ người ra, không nhúc nhích và một vòng tuần hoàn như thế cứ tiếp tục. Bé tóc vàng liều lĩnh trèo lên trên giường với bé con, nhưng không thể làm được. Bé không đủ lớn, cũng không đủ mạnh mẽ. Bé bắt đầu gào khóc lên, cũng vừa lúc Narcissa đi vào.

Bà vội vàng chạy lại giường và bế bổng Harry lên tay, dịu dàng thủ thỉ những lời dỗ dành như những giai điệu mượt mà xoa dịu tâm hồn bé con. Draco ôm cứng chân bà, khóc âm ỉ, đúng lúc đó Severus chạy vào. Thầy ngay lập tức hiểu được hoàn cảnh và bước lại ôm lấy Draco để bé con có thể cùng xoa dịu Harry với những cái vuốt ve nhẹ nhàng. Harry cũng dần im lặng và mở đôi mắt còn mơ mơ hồ hồ.

Narcissa dỗ dành bé con cũng như Draco sụt sịt thì thầm một lần rồi lại một lần rằng không sao cả, không vấn đề gì đâu. Severus không nói gì, nhưng không sao. Harry có thể nhìn thấy thầy đứng đó và bé có thể vươn tới thầy nếu muốn, chỉ nhiêu đó cũng đủ làm bé an tâm. Bé con hơi sượng người khi nhìn lên Narcissa, nhận ra cô là người đã âu yếm ôm bé, nhưng quá mệt mỏi để mất hứng. Hơn nữa, vòng tay của bà như là thiên đường so với giấc mộng của bé. Bé không nhớ lắm những gì đã xảy ra, nhưng vô thức giữ chặt áo Narcissa và tay Draco, bé vẫn còn nấc nhẹ. Không lâu sau hai bé con cũng an ổn ngủ say trong vòng tay hai người lớn.

“Tôi nghĩ tốt hơn là để chúng ngủ cùng nhau. Sự hiện diện của Draco khiến Harry ngủ an tĩnh hơn.” Severus nhẹ nhàng nói, giọng điệu trầm thấp của thầy dẫn hai đứa nhỏ chìm sâu vào trong giấc ngủ của chúng.

“Nó không hẳn là tốt nếu để bé trở nên quá phụ thuộc vào những thứ này.” Narcissa trả lời, nhưng ngữ điệu và nét mặt của cô không biểu hiện sự phản đối thực sự nào. Cô nhẹ nhàng chuyển Harry sang tay Severus với Draco. Hai bé con vô thức cuộn người trong vòng tay ấm áp. Bà mỉm cười và vuốt những sợi tóc dính trên mặt Draco ra, rồi quay lại và biến hai cái giường đôi thành một giường cỡ lớn, như cái chúng có ở bệnh thất. Severus mỉm cười và đặt hai bé xuống. Hai nhóc con ôm lấy nhau, nhưng không tỉnh dậy.

“Ngủ ngon, Narcissa.” Thầy thầm thì và cúi đầu tỏ ý cảm ơn.

“Ngủ ngon, Severus.” Cô trả lời và theo sau thầy ra khỏi căn phòng.

—————o0o—————-

Ngay khi mặt trời vửa bắt đầu leo lên trên cửa sổ, một đôi mắt màu xanh lá cây hé ra, và không đầy một giây sau, một đôi khác màu bạc cũng theo sau. Như có thứ gì đó mà trong hai bộ óc bé nhỏ của hai thằng nhóc 4 tuổi mới có thể hiểu lóe lên trong đầu, cả hai bé nhìn nhau cười khúc khích. Draco là người đầu tiên ngồi dậy và ngáp một cái thực ngọt ngào. Harry nhìn bé, nhưng không định di chuyển ra khỏi ổ chăn của mình. Cánh cửa phòng ngủ mở ra và đèn bật lên bằng thần chú. Severus đi lại với cái ngáp.

“Chảo buổi sáng, hai nhóc. Các con thấy thế nào?”

“Khỏe ạ.” Cả hai đồng thời đáp.

“Thích phòng mới của hai con chứ?”

Hai bé con lúc này mới tò mò nhìn ngó chung quanh. Tường màu xanh lá đậm và thảm dày màu trắng bao quanh chúng. Cái giường được phủ ga bằng lụa màu vàng kim cực mềm mại và thoải mái được đặt ở cạnh tường bên phải cánh cửa. Hai cái cửa làm bằng gỗ sồi ở mỗi góc đối diện với bức tường bên phải của giường. Một cái khắc tên Draco cách điệu lên cửa và một cái khác khắc tên Harry. Một cái bàn gỗ đặt một bên cái giường, gần cửa chính và đó là nơi Harry để kính trước đó. Severus giúp bé con đeo nó vào. Cả hai cười toe thích thú.

“Ba rất vui.” Severus cười và bế cả hai ra khỏi cái giường xinh xắn của chúng.

“Ăn sáng được chưa ạ?” Draco tò mò hỏi.

“Bữa sáng sẽ sớm được đưa lên. Chúng ta sẽ ăn ở nhà bếp.” Thầy trả lời và nằm tay chúng, cong người xuống để có thể dắt chúng đi được.

“Chúng ta đang ở nhà mới?”

“Ừ.” Severus trả lời bé tóc vàng khi họ cùng đi trên hành lang. “Ma ma của con đang gọi đồ ăn, nên điểm dừng đầu tiên là nhà tắm.”

Draco vô cùng hào hứng thám hiểm, nhưng Harry thì có hơi miễn cưỡng. Không sao, Draco có thể xử lí. Bé tóc vàng hứa rằng chúng rất an toàn và Daddy sẽ thông báo nếu có người lạ. Harry không phản đối Severus khi thầy dẫn cậu về phía trước nhưng để ngón tay cái trong miệng. Ba người đi qua phòng chơi đùa (may mắn là nó trắng bóc một màu và trống rỗng nên không thu hút sự chú ý của hai bé con) rồi mới đến phòng tắm. Hai bé sử dụng toa-lét và rửa sạch tay trước khi Severus dẫn chúng đến nhà bếp và sau khi cảnh báo Harry cô xinh đẹp đã ở sẵn đó.

Phòng bếp đã được mở rộng để đủ chỗ cho cái bàn to hơn và nhiều hơn ba cái ghế, hai trong số đó là ghế cao dành cho trẻ em. Severus nhìn chằm vào cảnh tượng mà thầy nghĩ không bao giờ có thể thấy, nhưng nhanh chóng thoát ra khỏi suy nghĩ của mình khi Draco chạy lại mẹ bé và hét lên lời chào buổi sáng. Harry vẫn đứng cạnh Severus, một tay lo lắng ghì chặt ống quần người đàn ông, một tay ngậm chắc trong miệng. Nhưng bé không khóc cũng không đòi được bế lên. Đó ít nhất là một bước tiến.

“Buổi sáng tốt lành, rồng nhỏ.” Narcissa âu yếm bế cậu con trai lên và đặt bé xuống ghế.

Hôm nay cô mặc một áo cánh trắng và quần thụng rộng nhưng không che giấu thân hình đẹp của bà. Mái tóc dài của bà cuộn lên và búi caọ gọn thành một búi trên đỉnh đầu. Bà đeo một bông tai bằng vàng nhìn khá đơn giản, vòng cổ và vòng tay cùng một bộ. So với Narcissa thì Severus trong bộ áo sơ mi đen và quần thụng trông có vẻ tùy tiện hơn. Vừa tự thầm cau có với bản thân vì những suy nghĩ vẩn vơ của mình, thầy nhấc Harry lên cái ghế cao còn lại và ngồi xuống một cái ghế dựa ngay cạnh trong khi Narcissa ngồi đối diện với thầy và kế Draco. Hai cậu bé, hiển nhiên, ngồi vai kề vai.

Bữa sáng được mang đến và cả bốn người bắt đầu ăn. Narcissa thỉnh thoảng nhắc nhở Draco, chỉ cho bé ăn đúng cách và lịch sự. Severus không nói gì và chỉ nhìn hai người. Draco cố gắng làm hài lòng mẹ, và Narcissa dễ dàng nhận ra khi nào bé bắt đầu nản chí, thì lập tức ngưng lại hoặc khen ngợi bé. Bé con không có cơ hội nào để nổi giận cả. Severus liếc nhìn Harry và tự hỏi có cần phải làm tương tự như vậy không, nhưng bé đã hoàn toàn sửa lại giống hệt cách thức của Draco mà không cần nhắc nhở.

“Rất tốt, Draco. Đúng rồi đấy.” Narcissa hôn bàn tay nho nhỏ của bé khi cậu giờ đã biết cách cầm cái muỗng cũng nhỏ xíu đúng thể thức. Đôi mắt xám của bà chuyển sang Harry. “Cả con nữa, Harry. Con làm rất tốt.”

Bé con mỉm cười xấu hổ và cúi đầu. Draco cổ vũ bé và vui sướng kết thúc bữa ăn của mình. Cậu thỉnh thoảng cũng có một chút lộn xộn nhưng Narcissa không rầy vì chuyện đó nữa. Dù sao, bé cũng mới chỉ có bốn tuổi rưỡi thôi mà. Cô không thể trông đợi vào điều mà bé chưa thể làm được. Như đã bàn trước, Severus phải rời đi, do vậy thầy kết thúc bữa ăn sớm và lau miệng.

“Ba cần kiểm tra một số thứ trong chốc lát. Con có ổn khi ở đây với mẹ con không, Draco?”

“Yeah.” Draco gật đầu với một nụ cười thiên thần được trang điểm thêm bằng những vụn đồ ăn trên mặt, rất buồn cười.

“Con thì sao, Harry? Con sẽ ổn với cô xinh đẹp này khi không có ba chứ?”

“Để bé gọi tôi là cô Malfoy, Severus. Chúng cần học cách xưng hô chính xác.” Narcissa cắt ngang.

Thầy chuyển mắt sang bà và quay lại bé con, “Con sẽ ổn với cô Malfoy chứ, Harry?”

Harry nhìn từ người này sang người khác rồi quay sang Draco. Khẩu hình của bé tóc vàng như muốn nói Harry nên trả lời vâng, nhưng Harry rõ ràng rất miễn cưỡng để trả lời như thế. Severus vươn người đến và luồn nhưng ngón tay vuốt vào mái tóc đen dày của bé con rồi khẽ nâng mặt bé lên để thầy có thể nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh lục đầy cảm xúc của bé.

“Không hề gì nếu con cảm thấy không được ổn.” Thầy nói bằng ngữ điệu dịu dàng đến khó tin. Ánh nhìn của Narcissa làm thầy như muốn cháy một bên mặt, nhưng thầy cố không chú ý hay lúng túng. “Chỉ cần nói với ba, ba sẽ giúp con làm tốt hơn.”

Harry mỉm cười sung sướng đến chảy nước mắt và nhích lại gần thêm nữa. Severus ngoan ngoãn bế bé lên và giữ bé ngồi trên đùi mình, hai tay ôm bé đầy bảo vệ. Draco cau mày và bắt đầu gõ cái muỗng không theo quy luật nào vào dĩa thức ăn. Narcissa nhanh chóng ngừng bé lại trước khi thức ăn bay tung tóe khắp nơi và thì thầm vào tai bé.

“Không sao, rồng nhỏ. Những chuyện này cần phải có thời gian. Con không muốn ép buộc bạn của mình, đúng không nào? Như thế là không tốt chút nào đâu. Con phải để bạn tự điều chỉnh cảm xúc của riêng mình, vậy bạn ấy sẽ không tổn thương. Con hiếu chứ?”

“Vâng ạ.” Draco thở dài, nhưng vẫn có một ít dấu hiệu hờn dỗi đọng trên mặt.”Ma ma sẽ không thương tổn bé con mà?”

“Đúng thế.” Bà mỉm cười và hôn đâu bé. “Mẹ sẽ không thương tổn Harry, nhưng làm thế nào bé có thể chắc chắn về điều này được?”

“Con nói cho bé biết!” Draco nói và vỗ hai bàn tay bé nhỏ lên cái khay. “Như thbé sẽ biết.”

“Mẹ chắc là bé tin tưởng con, Draco. Nhưng đôi khi con không thể điều khiển tình cảm của một người về một thứ nào đó mà họ không muốn.”

“Ý mẹ là sao?” Bé tò mò hỏi.

“Ừm, con nói người đàn ông tóc vàng con nhìn thấy trong bức hình là người xấu. Nhớ không nào?”

“Vâng.”

“Con tin tưởng mẹ, đúng không?”

“Vâng, ma ma.”

‘Vậy nếu mẹ nói ông ta không xấu?”

Mặt Draco nhăn nhúm, mày cau có và cãi, “Không, xấu!”

“Con đúng đó.” Cô gật đầu. “Dù con tin mẹ, nhưng con không thể thay đổi cảm giác của mình. Harry cũng không thể thay đổi cảm xúc của mình chỉ bởi con nói cậu ấy thay đổi. Giờ thì con hiểu chưa?”

“Con nghĩ là rồi.” Draco lầm bầm. “Được rồi. Cho Baby thời gian. Nhưng mẹ là ma ma tốt nhất của con.”

“Cảm ơn con, rồng nhỏ. Nên kết thúc bữa ăn của con rồi uống hết ly sữa này.”

Severus nhìn xuống và bắt gặp đôi mắt ngọc lục bích cũng ngước lên nhìn. Thầy mỉm cười và lại luồn tay vào mái tóc của Harry. Harry cười đáp lại và tựa vào người thầy. Đôi mắt xanh lướt qua phía đối diện và nhìn Narcissa, bé thở một hơi yếu ớt.

“Con khỏe. Phu nhân Mofoy không chạm vào con chứ?” Harry thì thầm hỏi.

‘Malfoy.” Severus vô thức sửa lại. “Con sẽ ổn khi ở cùng cô ấy miễn là cô ấy không chạm vào con?”

“Vâng ạ.” Harry gật đầu. “Như vậy con không phải bé hư chứ?”

“Harry, con nghe ba này.” Severus nhấc bé con lên để bé ngồi trên bàn đối mặt với thầy. “Con không phải bé hư. Đó không phải là lỗi của con khi con lo sợ. Không bao giờ được nghĩ như vậy. Hãy nghe theo cảm nhận của con và tin tưởng vào chính mình.”

“Ba vẫn yêu con dù con lo sợ?”

Severus khựng lại. Yêu. Đó là từ mà thầy không bao giờ sử dụng mà không kèm theo sự châm chọc. Thầy không bao giờ nói với một ai rằng thầy yêu họ. Và đây là một đứa bé vô tội và mỏng manh, người cần đến sự yêu thương để có thể sống sót. Severus hít một ít không khí vào lồng ngực, hai tay vòng quanh thắt lưng bé con siết chặt hơn, đến khi cả hai đều run run. Thầy nhìn chằm chằm vào đôi mát xanh ngọc vừa yếu ớt lại đầy chờ mong và gật đầu. Liệu đã đủ chưa? Có vẻ như là thể. Harry cười rạng rỡ, và nhích lại để vòng hai cánh tay bé nhỏ vòng qua cổ Severus.

“Con cũng yêu ba, Daddy.”

Severus thuận thế ôm chặt bé con vào lồng ngực. Lạy chúa. Lồng ngực thầy cứ tưởng chừng như muốn nổ tung. Cảm giác quái quỷ gì thế này? Và tại sao lại đau đớn như thế? Nhưng là rất thoải mái? Merlin, thầy thậm chí không biết là cái nào nữa. Thầy do dự đẩy Harry ra và đặt bé con xuống sàn. Narcissa mở to mắt nhìn trừng trừng, choáng váng.

“Ba sẽ sớm trở lại, Harry.” Thầy hứa, xao xao mái tóc đen một lần nữa trước khi rời đi. Đôi chân run rẩy của thầy còn có thể đủ sức mang thầy ra khỏi căn phòng mà không vấp, quả là một điều kỳ diệu.

“Con xong chưa, rồng nhỏ” Narcissa hỏi và Draco gật đầu. Bà nâng bé ra khỏi ghế dựa và đặt xuống sàn. Bé con lập tức chạy lại chỗ Harry, dang tay và cho cậu một cái ôm giận dữ.

“Cậu cũng yêu tớ, đúng không, Harry?” Draco gặn hỏi. Narcissa mỉm cười trước sự chiếm hữu của bé.

“Yêu cậu lắm, Ray.” Harry trả lời không chút do dự và hôn má cậu bé cao hơn mình.

————–o0o————–

Hai bé con ở cùng Narcissa rất vui vẻ. Cô để chúng tự do yêu cầu trang trí phòng chơi đùa của chúng. Không chỉ thay đổi màu tường nhà, trần nhà và sàn nhà theo chỉ dẫn của hai bé, cô còn thêm vào mấy tấm đệm, thang leo, một mê cung hình lập phương nhỏ (tất nhiên là không thể nào rộng rãi và phức tạp như nó được xây bên ngoài), một góc để vẽ tranh, một góc làm kho chứa đồ chơi, và nhiều cái kệ sách. Tất cả mọi thứ, cô lấy từ Malfoy trang viên hoặc nhà kho.

Cô cho phép hai bé con thay đổi màu sắc mọi món đồ ít nhất là chục lần. Điều kiện duy nhất là hôm nay là ngày duy nhất để quyết định. Khi chúng đi ngủ vào buổi tối, chúng sẽ phải sống với quyết định của mình. Đó là một bài học rất tinh tế. Và cô nhận ra có lẽ đó cũng là bài học cho mình.

Narcissa đã quan sát rất tỉ mỉ. Bé Harry rất dễ dàng thuận theo sự lựa chọn của Draco. Bà khá hài lòng khi Draco là người có uy trong hai đứa, nhưng bà cũng bắt đầu quan tâm tới cậu bé dễ xấu hổ này. Vậy nên bà cố ý hỏi ý kiến Harry và giảng giải cho Draco rằng bé đang sống cùng một người khác trong một thời gian và bé nên chắc chắn người kia cũng thoải mái, nếu không sẽ dẫn đến những rắc rối sau này. Đó là một bài học quan trọng mà Lãnh chúa Malfoy cần hiểu. Một người nắm quyền lớn cần phải biết cách không gây bất mãn với những người mình quen biết và hiểu một điều rằng đôi khi phần thưởng lớn nhất đến kèm với sự thừa nhận. Và tất nhiên Harry vẫn có thể làm với một ít tự tin.

May mắn là Draco nhập tâm ghi nhớ bài học này. Khi bé chỉ mới 4 tuổi, bé không thích người khác can thiệp vào sự tình của mình; đặc biệt liên quan đến hững người bé đã nhận định thuộc về mình. Bà không chắc sự thay đổi thái độ nhận thức không giống ngày xưa là vì bé vẫn còn lưu giữ những kiến thức về cuộc sống trước khi câu thần chú tác dụng, hay là do những cảm xúc của bé dành cho Harry quá mạnh mẽ.
Đến 11 giờ, lời gọi ăn trưa mới có thể lôi chúng ra khỏi chiến dịch trang trí. Đến lúc này, bức tường có màu xanh lốm đốm màu vàng với trần nhà xen kẽ sọc màu hồng và xanh da trời. Sàn nhà được phủ sơn màu tím đậm và những trang thiết bị rực rỡ sáng màu đèn nê-ông càng làm tăng thêm hiệu ứng mù màu. Nhưng như luật đã định, bà sẽ không áp đặt ý kiến của mình, cũng không chỉ dẫn hai bé lựa chọn. Bà không thể để bản thân mình làm vậy dù cho bà có xu hướng thích phá những luật lệ đơn giản. Đó là niềm vui nho nhỏ nhìn hai nhóc con chạy lăng xăng chung quanh và gào lên những màu sắc chúng muốn.

Draco dẫn đầu chạy đến nhà bếp. Bé muốn chạy thật nhanh nhưng, Narcissa lập tức ngăn lại bằng một cái nhìn và một câu trách nhẹ. Những hành vi như thế được đánh giá cao trong phòng chơi đùa, nhưng không bao gồm toàn bộ căn nhà. Cậu là Lãnh chúa Malfoy và nên kiềm chế chính mình. “Vâng, Mẹ.” Bé trả lời với cái bĩu môi âm thầm. Bé thẳng lưng, ưỡng ngực và giữ đầu một độ cao kiêu ngạo. Bà tán thưởng bé con vì đã đi trước dẫn đường. Lời khen đúng lúc đẩy bé lên một tầng cao hơn.

Khi cả ba người đến phòng bếp, Draco kiên nhẫn giơ hai tay và Narcissa đặt bé vào ghế cùng một cái hôn nhẹ trên đầu. Bà quay sang Harry, nhưng bé con vẫn băn khoăn đứng ngay cửa. Hai mắt bé bị che khuất sau lớp thủy tinh và tóc mai, nhưng bà không cần phải nhìn vào chúng mới có thể biết cậu bé không quá thoải mái và chuẩn bị chạy đi.

“Đến đây nào, Harry. Cô sẽ bé cháu lên trên ghế và tránh đi ngay. Cô hứa sẽ không chạm vào cháu thêm một chút nào nữa.” Bà cẩn thận lựa chọn từ ngữ, khôn khéo không đến gần bé.

Harry bất động.

“Harry, ăn trưa thôi.” Draco nói và gõ gõ cái khay của mình, nhưng không phải trong sự tức giận. Bé chỉ muốn thể hiện sự thành khẩn của mình như thế nào.

Harry thu mình lại một cách rõ ràng. Bé do dự đi đến chiếc ghế trống. Narcissa chờ bé con đừng lại được một lúc thì từ từ bước lại gần. Bé con lắc đầu một cách dữ dội và ngẩng đầu lên, rồi trong chớp mắt bé đã yên ổn trên ghế. Narcissa lùi lại vài bước, nhìn chăm chú vào đôi mắt bé con đằng sau cặp kính cũng mở to hết cỡ vì ngạc nhiên. Tiếng vỗ tay vang lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng ngột ngạt.

“Baby thật giỏi!” Draco hét lên, sự kiêu hãnh và hào hứng hiện rõ trên mặt làm Narcissa và Harry đồng thời thư giản. Nhưng Harry trông có vẻ không chắc chắn, nên bà lập tức thêm vào lời khen ngợi của mình, dù cho nó không có giá trị gì nhiều.

“Đúng vậy. Rất giỏi, Harry. Phép thuật là một thứ vô cùng đặc biệt, và rất tuyệt vời. Đó là một năng lực rất hữu ích. Cô rất tự hào về con.”

“Hay! Tuyệt vời, Baby!” Draco lặp đi lặp lại đến vài lần, còn miệng cười toe toét, rộng đến tận mang tai. Harry đỏ mặt hết sức đáng yêu và cúi đầu giấu mặt đi. Draco hơi tiếc nuối, nhưng không ngừng tặng cậu bé nhỏ hơn những cái liếc nhìn ngưỡng mộ và trìu mến. “Ăn được chưa, ma ma?”

“Ừ, rồng nhỏ của mẹ. Đến giờ ăn rồi.”

Narcissa gọi giùm chúng dưa hấu đã được bổ thành những khối nhỏ, ngũ cốc và một ly sữa từ nhà bếp. Cô có chút lơ đãng trong khi dạy Draco làm thế nào để ăn hợp quy cách, tâm trí bà cũng lơ lửng đâu đâu. Một đứa trẻ, dù có nhỏ tuổi như cỡ này, biểu diễn phép thuật không có gì bất thường cả, nhưng sự thuần thục và khống chế tốt như vậy thì không bình thường lắm. Những cơn bạo động ma pháp có bản chất hoang dại và thường để đánh giá sự mạnh mẽ của đứa trẻ như thế nào khi chúng lớn lên. Một đứa trẻ bốn tuổi bình thường mà làm như Harry vừa làm có thể sở hữu một nguồn ma lực dưới trung bình. Nó cần ma lực để nhấc bổng cả thân mình, nhưng để qua một khoảng cách ngắn như thế, thì không tính là ấn tượng lắm. Ngoại trừ khả năng khống chế.

Không có thứ nào trong phòng rung động hay thậm chí là nhúc nhích. Đáng ngạc nhiên hơn, cái ghế dựa vẫn giữ nguyên vị trí đứng thẳng. Có phải sự khống chế thuần thục như thế là do sức mạnh pháp thuật phi thường, hay bé vẫn còn giữ lại những kiến thức được dạy tại Hogwarts. Bà phải hỏi ý kiến của Severus. Cô hơi lưỡng lự ở điểm này. Có lẽ cô nên tìm hiểu xem bé Draco còn nhớ được bao nhiêu. Nhưng sau đó là đến giờ nghỉ của hai nhóc. Thực không khôn ngoan khi làm hai đứa bé mất hứng trước giờ nghỉ ngơi của chúng. Sự mệt mỏi làm chúng dễ dàng khó chịu hơn là những lúc bình thường.

Hai tay nhớp nháp, mặt tèm nhem, Draco được đặt xuống đất. Cô nhìn sang Harry, nhưng bé con chỉ đơn giản đứng lên và nhảy sang một bên. Bé rơi xuống, nhưng với tốc độ bằng nửa gia tốc rơi tự do. Bé đặt chân không quá nhẹ nhàng làm thân hình loạng choạng nhưng không ngã. Draco lập tức ôm để giữ trụ bé và cả hai cùng đến phòng tắm. Một lúc sau , Narcissa chậm rãi nở nụ cười. Draco vẫn còn nhớ những lời cô đã răn dạy trước đó. Cô đi theo sau hai bé và tựa ở cửa, chờ chúng sử dụng toa lét và bồn rửa (kích cỡ hoàn toàn vừa vặn cho hai nhóc). Sau khi chắc hai bé đã rửa sạch sẽ tay và mặt liền dẫn hai bé con trở lại phòng ngủ cho một giấc ngủ ngắn hồi sức.

“Kể chuyện được không?” Draco hỏi với cái ngáp ngái ngủ khi được bà đặt xuống cạnh Harry (bé con tất nhiên đã tự nâng mình bay qua mấy thanh chắn).

“Tất nhiên, rồng nhỏ.” Cô thơm má bé và ngồi xuống cái ghế vừa được triệu hồi. Narcissa đợi đến khi hai nhóc ngay ngắn trên giường, cong người ôm lấy nhau, rồi mới bắt đầu kể câu chuyện cổ tích ngớ ngẩn về con rồng và ngựa một sừng.

—————o0o————–

Đại sảnh tràn ngập học sinh hối hả đến bữa tối. Hermione là một trong những người cuối cùng đi vào. Cô có hàng đống bài tập cần bắt kịp, trước đó đã bị sao nhãng vì lo lắng cho Harry. Neville và Ginny ngồi kề nhau và chào cô bằng một nụ cười, nhưng mắt cô cứ luẩn quẩn một nơi xa hơn, nơi Ron đang ngồi cùng Dean và Seamus.

“Ron?” Cô hỏi, đến phía sau anh chàng tóc đỏ.

“Cậu cần gì?” Ron quay lại đối diện với cô. Dean và Seamus nhìn thấy biểu hiện đau khổ vụt lóe lên trên mặt cô bạn nhưng không có lập trường phản đối cách hành xử của cậu với Hermione. Rõ ràng, có chuyện gì đó xảy ra và họ không biết gì cả. Hai người trao đổi một cái liếc mắt và đồng ý đứng ngoài cuộc.

“Ron.” Hermione dịu dàng nói, đôi mắt nâu ấm áp hơi có chút tan rã. “Tớ xin lỗi. Bọn tớ đã không suy nghĩ rõ ràng.”

“Giờ đã quá trễ rồi.” Anh cau có, nhưng nét mặt có chút dịu đi. Anh vẫn còn thấy đau lòng vì sự phản bội của cô, nhưng cũng không thoải mái gì khi nhìn những nét buồn bã trên mặt cô.
“Tớ chỉ cần thời gian để vượt qua, Mione. Có lẽ chúng ta nói chuyện sau.”

“Được rồi.” Cô trả lời và đến chỗ ngồi với Neville và Ginny. Cả hai đồng thời xoa nhẹ lưng và nắm tay cô thông cảm, nhưng không an ủi hay gặn hỏi cô một lời về chuyện hai người vừa nói. Hai người là những người bạn tốt và chúng hiểu rằng điều đó không được đề cao. Chúng cũng giả như không nhìn thấy những giọt nước mắt thầm lặng của cô, dù cả hai đều cố gắng làm cô thấy tốt hơn.

———o0o———-

Severus về phòng cảm thấy hoàn toàn kiệt sức. Thầy cũng không trở lại với những học sinh nhà Slytherin. Chúng đang hoang mang vì sự vắng mặt của Draco và cảm thấy đe dọa bởi những hành vi cư xư lạ thường của nhà Gryffindor. Chuyện gì đó đang nổi lên và chúng hiểu rằng có liên quan đến Potter, cái chết và tai họa đang rình rập ở đâu đó quanh đây. Và sự mơ hồ, không rõ ràng từng chi tiết càng làm mọi thứ thêm khủng hoảng. Thêm vào đó, những kẻ khao khát được gia nhập hàng ngũ của Chúa tể Hắc ám cố gắng đánh hơi sự thật để báo cáo với chúa tể tương lai của chúng, có thể được một yêu cầu hay cứu một thành viên trong gia đình khỏi bị trừng phạt với công lao đó. Có lẽ Narcissa có thể có một vài ý tưởng đảm bảo lợi ích của Draco.

Thầy đi đến nhà bếp và cười với Draco đang hét lên ầm ĩ chào đón sự hiện diện của thầy. Narcissa một mặt cười với Severus, một mặt quay lại cảnh cáo bé tóc vàng vì quá giọng, nhưng không quá nghiêm nghị. Draco nhe răng cười tỏ ý xin lỗi. Severus loạn vuốt tóc bé khi đi ngang qua và ngồi xuống một cái ghế cạnh Harry. Bé con khá im lặng, nhưng cười đến ngọt ngào làm người ta thất thần. Mắt bé sáng rỡ với một niềm vui đơn giản ẩn dưới mái tóc lộn xộn một cách hoang dại, trong khi hai tay vươn tới Severus, hai cánh tay nho nhỏ rộng mở và đầy chờ mong.

“Dùng xong bữa tối của con đã. Con gần ăn hết rồi.” Severus dịu giọng nói và vuốt ve tóc bé. Nhưng Harry đã không còn gì trong đĩa.

“Hết rồi, Daddy.” Bé mềm mại nói, nhích xa ra để đến gần hơn đĩa thức ăn. Severus bảo bé ngồi yên cho đến khi Draco cũng ăn xong, nhưng sự vui vẻ dần mờ đi trong đôi mắt, thay thế bởi sự lưỡng lự. Severus thở dài và ngồi dậy để bế bé con lên đùi.

Harry bám chặt thầy, hai cánh tay quấn quanh cổ thầy mạnh mẽ một cách đáng ngạc nhiên như thể sợ thầy buông ra. Thầy có thể cảm nhận cái cười thỏa mãn của bé dán trên cổ thầy, một nụ cười cũng lướt qua môi như đáp lại. Thầy có hơi không thích ứng trước cảm giác tuyệt vời khi ôm Harry, nhưng không cố chống lại cảm giác ấy. Thầy cho phép mọi căng thẳng suốt một ngày trôi đi khi cảm nhận nhịp đập trái tim của Harry lên lồng ngực mình và nghe những câu chuyện bà tám của Draco về phòng chơi đùa mới của chúng. Narcissa thường thường tìm cách cắt ngang lời của bé vào lúc thích hợp để
không làm tổn thương tinh thần Draco hay làm bé tóc vàng cảm thấy không được quan tâm. Severus vẫn rất ấn tượng với kỹ năng này của bà.

“Hôm nay sao?”

“Căng thẳng.” Thầy đáp bâng quơ. “Lũ nhóc Slytherin nhớ người bạn ưa thích của chúng thậm tệ. Tôi chắc phải nói cho chúng một số chuyện.”

“Tôi sẽ nghĩ về chuyện này.” Bà trả lời. “Harry không nói gì cho tới lúc này. Không tính chuyện hét lên màu sắc khi bé tham gia chiến dịch trang trí.”

“Baby vẽ đôi cánh màu xanh cùng nhiều ngôi sao màu vàng.” Draco vui sướng kể. “Chúng rất đẹp cùng với bức tường màu tím và cả mấy con rồng màu bạc của con nữa.”

“Ba cá là thế. Ba không thể đợi để xem được.” Severus cuời cuời.

“Nó rất thú vị.” Narcissa gật đầu, nhưng mặt cô chợt nghiêm trọng và Severus đờ người, chuẩn bị cho một tin tức xấu chắc xảy đến. “Harry không cho tôi chạm vào bé. Cũng không vấn đề gì. Bé cư xử rất ngoan, như Draco. Nhưng có một chút vấn đề vào bữa ăn nhẹ và ăn trưa.”

“Và cả giờ nghỉ nữa! Baby đã làm được! Cậu ấy rất giỏi!” Draco tự hào hét lên.

“Bé tự bay một cách khéo léo lên, lên rồi xuống ghế và giường.” Narcissa cố lựa chọn từ ngữ.
Severus nhìn xuống và bắt gặp cái nhìn lo lắng của Harry và bé con tuôn những giọt nước mắt khiếp đảm. Severus sốc và cẩn thận ôm bé con đang run rẩy. Miệng Draco mở to giữ nguyên hình o vì ngạc nhiên và đôi mắt bạc đầy lo lắng cũng gặp sự lo lắng trong màu xanh biếc của mẹ mình. Severus nhẹ nhàng đu dưa Harry và dỗ dành bé. Phải mất vài phút để làm bé con dịu đi.

“Chuyện gì vậy, Harry?”

“Ba không giận giữ sao?” Harry hỏi, nhưng giống một lời cầu xin đau lòng, bấu chặt vào Severus. “Con không phải qu-á-quái vật?”

“Không hề, Harry.” Severus mềm mại nói, dựa đầu bé vào vai thầy khi thầy nhận ra chuyện gì là chuyện gì. Những kí ức trẻ thơ của Harry ở nhà Dursley cứ xoáy trong tâm trí và thầy cúi người ôm gọn bé con đầy bảo vệ. “Ma pháp của con thật đáng ngạc nhiên, Harry. Con đã tự vượt qua khó khăn mà không gặp chuyện gì hay làm cho tình huống càng thêm khó khăn. Ba rất tự hào về con. Rất tự hào.” Thầy gửi cái liếc nhìn sang Narcissa ngụ ý sẽ hỏi rõ chi tiết sau.

Bà gật đầu và tiếp lời, “Giờ thầy ở đây, tôi sẽ đi mua sắm. Hai bé cần thêm quần áo và vài thứ khác. Tôi hoàn toàn ngán ngẩm vì nhìn chúng mãi trong mấy cái áo ấy.”

“Liệu có cửa hàng nào mở cửa giờ này không?”

“Ya! Hoan hô!” Draco vỗ tay ở phía sau, dù phần lớn chú ý đều đặt lên người Harry.

“Có.” Bà mỉm cười, trả lời cả hai người. “Tôi sẽ trở lại chừng hai tiếng sau.”

“Về công chuyện của nhà Malfoy? Cô cần phải lấy quyền chuyển nhượng tạm thời điều khiển chứ.”

“Tôi đã lo chuyện này sau bữa trưa. Tôi chỉ cần Draco tự nguyện nhấn mặt nhẫn vào hợp đồng trao quyền ủy thác. Tôi sẽ suy nghĩ chuyện nhà Slytherin.”

“Tôi cũng thế.” Thầy gật đầu và đặt Hary xuống sàn khi Narcissa hôn cậu con trai trước khi floo đi. Thầy nâng Draco ra khỏi ghế và bé tóc vàng khôn ngoan tránh hai tay khỏi áo choàng của Severus. Ngay khi vừa đặt một chận xuống đât, bé liền chạy. Harry chớp mắt vì ngạc nhiên (Severus sẽ hỏi Narcissa tại sao bé con lại có phản ứng như thế sau) và chạy đuuổi theo bạn của mình.

Severus thở dài (một động tác đáng buồn mà gần đây thầy thường xuyên làm) và khát khao nghĩ về văn phòng làm việc yên tĩnh mỗi đêm của mình. Thầy thường sẽ làm việc và ngủ vài giờ trước khi bắt đầu một vòng tuần tra quanh lâu đài và ngủ thêm một chút nữa. Nhưng thầy không chìm trong những suy nghĩ đó lâu lắm, và thầy không để ý, mình đang nở một nụ cười sẵn sàng giúp hai bé con tắm một cái vội. Cả hai đều dính bẩn vì vui đùa quá sức vào buổi chiều.

————–o0o————–

Ron trượt người ra khỏi phòng ký túc. Những người khác đang ngủ và dù không ngủ thì chúng cũng chẳng cố cản hay nghi vấn anh đi đâu. Anh không gặp ai ngoài hành lang và đi vào một phòng học bỏ trống nơi Crabbe và Goyle một lần nữa đã dợi trước. Ba cậu trao cho nhau cái gật đầu và vào thẳng việc chính.

Đầu tiên, chúng làm một vòng trong đường kính 3ft (hơn 1 mét). Tại mỗi điểm hướng đặt một vật thể gọi hồi mà Ron cung cấp. Chất liệu chính mà vật triệu hồi được tạo thành là da dê, như thế chúng để một tờ giấy trằng ở điểm hướng bắc. Một thứ bất kỳ có liên quan đến người chế tạo để ở điểm tây. Ron đưa chúng một bản vẽ bốn hình thể hóa thú của nhóm Đạo tặc. Ở điểm phía đông, một thứ thuộc về người sỡ hữu thực sự của vật triệu hồi được cố định. Ron chọn album hình của Harry. Và cuối cùng, ở điểm nam, một vật đại diện thay thế làm nên vật thể. Ron đặt mực vào vị trí đó.

Ba cậu trai vẽ một tam giác nội tiếp vòng tròn. Đáy tam giác trùng với trục bắc, điểm đông và điểm tây đối diện nhau qua các cạnh, và không hề chạm tới điểm phía nam. Người làm phép chính sẽ đứng ở điểm nam, đối diện cả hai điểm bắc nam và vật thể, trong khi hai người phụ trợ đứng đối nhau tại hai điểm đông tây. Trong câu thần chú đặc thù này, hai người không cần niệm chú cùng người làm phép. Tất cả những gì cần làm là đứng thư giãn tại chỗ và nhượng người làm phép “mượn” sức mạnh khi cần thiết.

Cả ba người nhanh chóng hoàn thành công tác sắp đặt, nhưng cãi nhau thêm vài phút để tranh thủ ai làm người phù phép. Cuối cùng, Ron nhượng bộ và cho phép Goyle sử thần chú vì cậu ta là người đề nghị đầu tiên, và đã từng chứng kiến nó trước đây.
Crabbe và anh chàng-tóc-đó-không-hài-lòng vào vị trí phụ trợ. Nếu mọi thứ hoạt động tốt, chúng sẽ có tấm bản đồ trước khi trời sáng.

———–o0o————-

Sau khi tắm rửa sạch sẽ cho hai bé con, Severus vui lòng để Draco lôi kéo vào phòng chơi đùa. Thầy cho chúng xem phản ứng chúng muốn và đem chúng trở lại giường. Thầy vừa chấm điêm xong mấy bài tập thì Narcissa trở về mang theo hai túi xách đầy đồ lỉnh kỉnh. Severus giúp bà sắp xếp chúng. Phần lớn được dời vào phòng chơi, nhưng chừng tá hộp chứa quần áo sẽ được để trong tủ đứng trong phòng ngủ hai bé con vào buổi sáng. Sau khi thiết kế xong phòng chơi với mấy món mới, hai người thì thầm trò chuyện.

“Tôi nghĩ cần nói một ít sự thật cho học sinh nhà Slytherin.” Narcissa suy ngẫm nói. “Có lẽ Harry học một câu thần chú mới trong quá trình rèn luyện và trong cơn giận dữ đã dùng nó lên Draco. Harry vẫn chưa thuần thục lắm và chúng ta tạm thời có một Draco bé con trong khi Harry vẫn sống khỏe mạnh, và vẫn ở đâu đó huấn luyện.”

“Làm thế nào nó có thể đến chỗ Harry đang rèn luyện? Tại sao Draco, người chủ trương rõ ràng cậu thuộc phe trung lập, lại đi chống đối Anh hùng của phe sáng?” Severus chỉ ra điểm nghi vấn.

“Hừmmm…” cô ngẫm nghĩ trong mấy phút dài. Severus cũng tương tự. “Được rồi. Draco theo một ai đó đến chỗ Harry qua mạng floo. Không được, phương thức di chuyển đến địa điểm huấn luyện của Harry như thế giờ không còn tồn tại. Có lẽ, nó theo một trong những người bạn Gryffindor của Harry. Và trong tình huống nào đi nữa, Draco đều lỡ bước vào ngay giữa khóa luyện tập và một lời nguyền lạc hướng đánh trúng nó. Kết quả không mong đợi và Harry cảm thấy mắc nợ Draco vì lỗi lầm đó. Nó là món nợ nhỏ, trên thực tế Draco đã xâm nhập khi không được mời, nhưng dù sao nợ vẫn là nợ bởi vì Draco không có mục đích gây hại. Những Slytherin nhất định sẽ hài lòng vì Draco đã làm đến mức tốt nhất để thu thập thông tin cho chúng.”

“Hợp lý.” Severus thừa nhận. “Vậy chúng ta sẽ trình diện Draco bé con cho nhà Slytherin, kể chúng nghe câu chuyện này và để nó đi cùng cô. Cô phải giận dữ vì điều này bị ngăn trở đến tai cô và có thể sẽ mãi trong bóng tối lâu hơn nếu tôi không hồi phục, tra ra mọi chuyện và liên hệ với cô. Nhưng nên nói thế nào về nơi cô sẽ ở lại? Nếu là trang viên Malfoy, nó sẽ bị tấn công. Và chúng ta không thể thừa nhận việc đang giữ nó ở đây, lý do thì quá rõ rồi.”

“Tôi sẽ ám chỉ một nơi ẩn nấp bí mật của riêng mình mà không có bất cứ liên hệ nào với nhà Black hay Malfoy.”

“Tốt.” Severus gật đầu. “Chúng ta sẽ làm vào tối mai trước bữa tối. Cô có ý tưởng gì về việc sử dụng ma pháp của Harry?”

“Tôi không chắc.” Bà cau mày. “Nó dưới mức trung bình về hiệu quả, mức độ lan rộng của ma pháp, nhưng khả năng điều khiển thì cao hơn hẳn. Tôi không nghĩ chúng có đủ trí nhớ để sử dụng một cách có ý thức những tri thức từ các bài giảng ở Hogwarts, nên tôi sẵn sàng tin rằng đó chỉ là một biểu hiện bình thường của một đứa bé phù thủy quyền năng trong tình trạng quá xúc động.”

“Bé từ chối cô tiếp xúc?”

“Hoàn toàn. Bé thuận theo khi Draco nghiêm trọng, nhưng sau dần dần thoải mái hơn nghe theo yêu cầu của bản thân. Đó chủ yếu là nhờ vào sự cổ vũ hết mức chân thành của Draco.”

“Và bé cũng không nói chuyện. Kể cả với Draco.”

“Không. Dù sao, tôi chắc là bé có nói với Draco khi thấy cần thiết. Có vẻ như Draco có thể hiểu rõ bé mà không cần Harry phải lên tiếng, nên bé vẫn duy trì im lặng. Tuy nhiên, tôi không nghĩ bé sẽ nói với tôi vì lý do nào đó.”

“Nhưng bé cho phép sự diện của cô khi có một mình.” Severus làu bàu. “Đó là một bước tiến.”

“Tôi đoán vậy.” Narcissa mỉm cười. “Thôi, chúng ta nên đi ngủ. Hai bé con sẽ thức dậy trong vài giờ nữa và thầy còn có một đám Slythrin của thầy để đối phó.”

“Ngủ ngon.” Thầy đứng dậy và đi ra cửa.

“Ngủ ngon, Severus.” Bà cười, thích những thay đổi bà đang chứng kiến trên người đàn ông. Có thể thầy sẽ thành một người bạn tốt sau mọi chuyện.

—————————–o0o——————————
Hết chương 9